 Anonymous | Cape Town trip 1493 days ago Quote('207059','88','6','590')">Report spam 644 days ago Quote
Trung ơi.
Chỉ mới nghe địa danh thôi đã thấy hấp dẫn rồi. Nhưng tớ muốn biết nhiều hơn thế nữa. Tớ vốn là dân học về du lịch mà.
643 days ago Quote
Ừ chuyến di đến Cape Town của tớ cũng dài dằng dặc, lộ trình chuyến bay là Hà Nội – Tp. Hồ Chí Minh – Singapore – Johannesbourg – Cape Town. Tớ phải bắt đầu đi từ 5h sáng để bắt đầu hành trình từ Hà Nội, đến Singapore tớ còn có đủ 8 h để vào thăm Singapore bằng xe điện từ sân bay Changi – Singapore vào trung tâm, còn được đi thăm nhà hát Quả sầu riêng và ngồi dưới tượng con Hải sư lớn đang phun nước được đi bộ trên tuyên phố rất đẹp có cây cầu và tượng một lũ trẻ đang nhảy xuống tắm sông, trên bờ có 1 vài cái xe xích lô đợi khách với các bản nhạc rất nổi tiếng của ABBA, yesterday.....
Buổi tối 1h AM giờ Singapore tớ bắt đầu chuyến bay đêm từ Singapore đi Johannesbourg (Singapore Airlines), trên máy bay có màn hình gắn trên tường cho biết đường bay hoàn toàn bay trên biển Ấn Độ Dương qua các đảo gần Srilanca, rồi Madagasca mới vòng vào Nam Phi, sau 8h bay đêm tớ đến được Johannesbourg rồi chuyển sang National Wide hãng máy bay nội địa của Nam Phi đi Cape Town.
Khi đi tớ vẫn cứ có cảm giác châu Phi là một nơi nóng, hoang dại... nhưng Nam Phi thì khác hẳn đó có lẽ là một trong các nước phát triển nhất châu Phi. Khí hậu thì tuyệt vời. Họ có rất nhiều thứ tiếng chính thức, không giống như ở nước mình chỉ có tiếng Việt là chính thức, họ dùng được tiếng của một số bộ lạc lớn nhất Nam Phi, tiếng Anh, tiếng Pháp, ... phải có đến 7-8 thứ tiếng được dùng rộng rãi. Nhưng cũng có cái làm tớ thấy sợ đó là tình trạng dùng súng ở đó, trên phố luôn gặp 3-4 cậu da đen không việc làm ngồi, đứng túm lại và nhìn du khách với con mắt dò xét đôi khi họ hét to những câu gì đó thấy cũng kinh kinh. Ước tính 1 năm có đến 20000 người bị bắn ở Nam Phi nên chính phủ họ hô hào giao nộp vũ khí sẽ được thưởng ...
Cape Town là một thành phố biển cực kỳ đẹp quy hoạch kiến trúc ở đó hợp lý, không hề manh mún, họ biết tận dụng khung cảnh, điều kiến thiên nhiên. Thành phố là một loạt các đồi, núi thấp nhìn ra biển. Họ tân dụng các ngọn núi đó làm nơi du lịch, ví dụ : Núi bàn cờ: từ đó có thể nhìn bao quát toàn bộ khung cảnh của Cape Town, đi chơi trên phố của Cape Town cũng nhìn thấy ngọn núi này sáng rực lên trong đêm bởi ánh đèn từ các khu du lịch, nhà nghỉ, nhà hàng ... đền được bố trí khoa học và rất đẹp.
Cape of Good Hope là địa điểm ở một mũi xa (Cape Point) khỏi thành phố Cape Town, phải mất 60-65 km từ tp đến Cape of Good Hope. Đường đi đến Cape of Good Hope vòng quanh các ngọn núi đá sát biển đẹp nhưng cũng có đoạn thường xuyên bị đóng do đá lở hihi.
Khi tớ đến Cape of Good Hope (nằm trong địa danh Cape Point) thì đã 4h30 PM nên rất vắng người đến thăm, trời đã ngả về gần hoàng hôn nên cảm giác cũng đặc biệt, phóng xe trên đường vào hai bên chỉ có các bụi cây hoa lá xanh mướt, hoa to màu vàng (được biết là hoa này là hoa biểu tượng quốc gai của Nam Phi) với khung cảnh đó, gió thổi lồng lộng trên biển thì không hề có 1 con thuyền nào ta có cảm giác như đứng ở một nơi nào đó tận cùng thế giới (cũng đặc biệt là hôm đó lại là sinh nhật tớ, 1 mình ở đó đón sinh nhật mà không hề thấy buồn hichic). Đứng trên bờ, gió thổi lồng lộng, nhìn xa hút tầm mắt không hề thấy biển sóng (đặc biệt biển nơi đó rất lặng), nghe nói nếu kiên trì theo dõi có khi sẽ nhìn thấy cá voi (rất nhiều) nổi lên thở thì mới thấy sự thích thú của các địa danh lạ mang đến cho ta.
Tớ viết thử vài dòng, bạn xem có ổn không thì tớ kể tiếp nhé hihihi ngày xưa văn tớ được điểm 5 là mừng lắm rồi.
643 days ago Quote
Trung viết hay quá, cậu kể tiếp đi.
Tớ cũng rất thích du lịch và đi nhiều nơi nhưng chưa bao giờ được đến châu Phi.Mới nghe qua hành trình văn hoá về NÚI HẢo VỌNG, biết thế thôi chứ chưa được nghe tả chi tiết.Thấy Trung tả đẹp quá, mà Trung có khiếu viết đấy chứ.
Đúng là con trai lớp mình đều thơ văn giỏi cả.
Sao ngày xưa chẳng thấy phát huy nhỉ?
643 days ago Quote
Cape of Good Hope hình như rất gây ấn tượng với Trung nên khi kể về nó, Trung nói rất hay. Ước gì tớ có một lần được trải qua cái cảm giác một mình nơi tận cùng thế giới trong cái bình yên tĩnh lặng đến như vậy.
Hương.
643 days ago Quote
Trung ơi!
Ông viết hay quá. Rất nhiều người có thể biết châu Âu, Mỹ, Úc... nhưng đúng là mũi hảo vọng và rừng Amazon là những địa danh mà ít người Việt được một lần được đặt chân đến. Lần trước tôi có gặp một thằng Nam Phi da trắng nó có kể về địa danh này của đất nước nó, đồng thời nó cũng kể về cuộc sống của người da đen (có thể như lời ông kể nó túm năm tụm ba). Thằng này nó theo chế độ Apacthai nên nó bảo: "Bọn da đen nó đã ngu lại còn lười. Đi làm xây dựng, có một thanh gỗ bé con con, mình nó ôm được 2 cái chạy băng băng, đằng này 2 ông da đen khiêng 1 cái - thử hỏi làm sao mà giàu được"
Còn các địa danh đã tới thì tôi thực sự khônh nhớ để có thể viết ra được như ông. Nhưng kỷ niệm đáng nhớ thì có. Đó là lần đầu tiên xuất ngoại năm 1995 - mà lại đi 3 thành phố ăn chơi là Chiengmai-Bangkok-Pattaya. Lúc nào rảnh nhớ lại viết thành tự chuyện cũng hay. Hic hic
643 days ago Quote
Biển yên tĩnh lạ nên tớ càng thắc mắc tại sao vị trí này lại yên tĩnh đến như vậy, lý do đưa ra cũng thật hết sức thuyết phục. Số là ngày xưa các tàu bè đi tìm đường từ Ấn Độ Dương đi sang Đại Tây Dương rất vất vả bởi vì họ không thể đi được qua False Bay, vịnh ở phía Đại Tây Dương của mũi Hảo Vọng. Các tàu cứ đến cái địa danh này là bị tai nạn, bị đắm bởi họ không thể ngờ dưới một mặt biển bao la hiền hoà, tĩnh lặng như vậy là vô số đá ngầm, tàu thuyền cái này tiếp sau cái khác bị đắm ở vịnh đó. Chỉ khi có nhà thám hiểm tìm được đường qua False Bay, vượt qua mũi Hảo vọng sang Đại Tây Dương thì mới được coi là an toàn (bên đó không có đá ngầm). Mũi này được đặt tên là Hảo Vọng, còn vịnh được đặt tên là False Bay là vì lý do đó.
Dời Cape of Good Hope tớ quay về theo mạn bên kia của Cape Point cũng được chiêm ngưỡng vô vàn các cảnh núi, biển đẹp. Tuy nhiên lúc đó trời đã chạng vạng tổi nên ít được thấy nắng biển hơn.
Lại nói về chuyện người da đen ở Nam Phi, tớ cũng thấy vừa sợ, vừa buồn cười. Trước khi đi tớ được hẳn một anh bác sỹ da đen là người Kenia dặn dò chu đáo về an ninh, những việc cần đề phòng....rồi mọi người nói thêm. Vừa xuống sân bay Johannesbourg một anh da đen to cao nhào ra cầm lấy xe đẩy của mình đẩy một mạch đi, vừa đi vừa giật giật, tớ chỉ kịp nhìn trên áo cậu đó chữ porter và chạy theo, hihi, mình thấy thú quá có người nhiệt tình thế. Sau khi đẩy xe sang bên cảng nội địa để đi Cape Town, cậu da đen giao xe lại cho tớ với câu “Give me 3 Rahn (tiền Nam Phi)”, đó hầu như là câu nói duy nhất của cậu ấy.
Chế độ chính trị của Nam Phi bây giờ được coi là khá dân chủ, người Nam Phi da đen rất tôn trọng cựu tổng thống Nam Phi: Nelson Mandela người đã đưa Nam Phi thoát khỏi chế độ Apacthai từng tồn tại ở Nam Phi hàng vài chục năm, hòn đảo nơi giam cầm ông Nelson - Chủ tịch Đại hội dân tộc Phi của Nam Phi hồi đó giờ là một bảo tàng lịch sử, một đia danh du lịch đẹp nổi tiếng cũng ở gần Cape Town.
Hồi còn đi học tớ nhớ đã có bài lịch sử hay địa lý gì đó nói về Mũi Hảo vọng, bạn nào còn nhớ không nhỉ?
Cảm ơn Hương, Diệu .... các bạn đã khen, nhưng Diệu cố gắng viết về cái chuyến đi nước ngoài đầu tiên của Diệu đi đấy, 3 cái địa danh đấy là ối thứ làm tò mò người khác. Tôi sẽ đợi bài viết của Diệu để lấy ý viết tiếp về Bali- một hòn đảo du lịch hết sức tuyệt vời của Indonesia. Hihi tôi đi Bali còn trước cả Cape Town mà Cape Town thì cũng đã cách nay 2 năm rùi
RE: No subject
643 days ago Quote
. Số là ngày xưa các tàu bè đi tìm đường từ Ấn Độ Dương đi sang Đại Tây Dương rất vất vả bởi vì họ không thể đi được qua False Bay, vịnh ở phía Đại Tây Dương của mũi Hảo Vọng.
Xin lỗi vịnh này ở phía Ấn Độ Dương của mũi Hảo vọng
642 days ago Quote
Admin thấy Trung cẩn thận quá phải đính chính, ông cứ nói là thái bình dương hay bắc băng dương chưa chắc đã có chú nào phát hiện ra.
Comments: 0 Views: 377
|