 dactrung  trung dac | Thư gửi chồng 2162 days ago Quote('207059','207059','6','247')">Report spamThư gửi chồng
Anh thương yêu, anh còn nhớ ngày anh đến với em, anh là một người hay rụt rè và nhút nhát. Anh không nói nhiều nhưng những cử chỉ và hành động của anh cho em thấy rằng anh đang có cảm tình với em. Từ khi quen anh và nhận lời yêu anh em thấy ở anh rất nhiều ưu điểm và điều quan trọng nhất là anh yêu em chân thành, dịu dàng và độ lượng. Anh là con một trong một gia đình trí thức. Em thấy mình hạnh phúc vô cùng và nhanh chóng quên đi những thói quen không hay của anh. Có những lúc anh nhậu nhẹt với bạn bè đến khuya và đặc biệt uống bia rất nhiều. Khi uống nhiều anh nói ít mặt tái đi và rồi anh say chuếnh choáng. Thật tình thì em chưa bao giờ phải dọn những đống phế thải sau khi nhậu của anh nhưng những lần thấy chồng liêu xiêu mắt đỏ ngầu bước về nhà thì không thể tưởng tượng được hình ảnh thần tượng của anh trong em sụp đổ tới mức nào. Khi lấy anh rồi mới thấy mức độ vô tâm của anh đối với công việc gia đình như thế nào. Là cô dâu mới, em được gia đình nhà chồng dẫn về quê ra mắt họ hàng thế mà hỏi đến đám cháu chắt trong họ anh còn không rành tên chúng nó. Anh chưa bao giờ giứp em một công việc gia đình gì dù là nhỏ nhất. Đi làm về anh gác chân lên chơi điện tử cho đến khi bữa cơm tối được dọn ra, bố, mẹ, vợ phải gọi như hò đò thì anh mới xuống ăn và nếu trong mâm cơm không có món ăn mà anh ưa thích là y như rằng mặt anh xị ra và lầu bầu. Anh là người ăn uống đơn giản đến đơn điệu: cơm, canh trùng trục, cá kho, thịt nạc rim mặn, rau muống luộc là những món sở trường của anh, nếu nhà em đổi món là như rằng anh không hưởng ứng.
Khi em mang thai, việc chăm sóc duy nhất mà anh làm là đèo em đi làm, thật ra không phải vì em mà vì đứa con đầu lòng mà cả nhà cùng mong đợi. Việc đưa đón gây ra khá nhiều bất tiện cho em, ví như em không thể vào chợ hay siêu thị mua sắm những thứ mình thích hay đơn giản chỉ là ngồi ăn một đĩa ốc cho "đã" cơn nghiền. Trong khoảng chục lần em đi khám thai và siêu âm thì anh đi cùng em khoảng 3, 4 lần, còn thì do em gái em chở đi. Ngày em trở dạ, đi viện để sinh con, anh chở em đi và chờ em trong phòng đẻ, anh vui mừng vì đứa nhỏ ra đời là một đích tôn khỏe mạnh và hôm sau anh đi một mạch đến hơn 11 giờ đêm mới về bệnh viện thăm mẹ con em. Sau này, em mới biết là anh rủ mấy người bạn đi ăn mừng tận dưới Đồ Sơn. 5 ngày em nằm viện, anh vào thăm em mỗi buổi chiều đi làm về khoảng nửa tiếng rồi sau đó chắc là ra quán bia ngồi đến tối vì em đâu còn quản được anh nữa. Suốt thời gian nằm viện, anh không mua cho em một thứ gì dù là hoa quả, sữa hộp hay cái gì đó để bồi dưỡng mà anh hoàn toàn phó thác việc đó cho hai ông bà nội ngoại. Những lúc nhìn giường bên cạnh chồng người ta ngồi bón cho vợ từng thìa cháo, múi cam mà em cảm thấy tủi thân.
Ra viện về nhà mọi việc chăm sóc con hoàn toàn do em đảm nhiệm, giặt giũ cơm nước thì đã có người giúp việc, anh hầu như vẫn rảnh rang như người độc thân, vẫn đi làm về là vào quán bia ngồi đến 7, 8 giờ tối mới về. Vợ mệt, con còn đỏ hỏn vẫn không cản được anh xem giải bóng đá Anh buổi 1, 2 giờ sáng. Anh không hề mua cho con một hộp sữa, hay túi bỉm đơn giản vì em sẽ phải lo tất và nếu nhờ anh thì anh nói ráo hoảnh không biết mua ở đâu. Khi con mới được hai tháng rưỡi em đã phải đi làm, trưa nào em cũng phải vắt sữa ra cho con bú, rồi ăn cơm, lại tất tả đến cơ quan cho kịp giờ làm buổi chiều. Con em lớn lên từng ngày, khôn ngoan và khỏe mạnh. Khi thằng bé được 7 tháng tuổi, trừ phi đến nhà ông bà ngoại và ra chơi đầu ngõ thì nơi đến kế tiếp của nó là quán bia thân quen của anh. Được 1 tuổi thằng bé đã được bố cho ngồi ở đằng trước hiên ngang đi xe máy đến quán bia.
Khi bé con được 15 tháng thì nhà em bắt đầu xây nhà, đó là quãng thời gian tất tả ngược xuôi của bố chồng và em, chồng em đi thị sát công trình như một ngài giám đốc không đưa ra được quyết định gì.
Bây giờ khi cả nhà đã yên vị trong ngôi nhà mới xây, thằng bé đã được hơn 2 tuổi và em sắp có thêm đứa thứ hai thì anh vẫn vô tư như chàng trai độc thân. Anh không thể cho thằng lớn ăn một bữa cháo, hoặc một cốc sữa. Anh ngại phải mất thời gian, anh quát tháo nó ầm ầm. Anh bây giờ vẫn không biết sử dụng máy giặt và lò vi sóng đơn giản vì anh lười, vì nếu anh biết dùng thì anh phải làm. Thậm chí phơi quần áo và gấp quần áo anh cũng chưa bao giờ làm giúp em. Anh bừa bãi vứt vỏ hạt dưa, đầu mẩu thuốc lá, hạt mơ hay lon bia khắp phòng ngủ. Anh không muốn ăn cơm cùng gia đình vì khi anh đã uống khoảng 7, 8 cốc bia và vài củ lạc hoặc con mực nướng thì ngang dạ mất rồi. Khoảng 10 giờ đêm anh đói và lúc đó em phải nấu mì tôm cho anh hoặc pha cho anh cốc sữa. Em chăm sóc anh thì hình như đó là việc hiển nhiên phải làm, còn nếu anh làm một cái gì cho mẹ con em thì như một hành động ban ơn.
Bây giờ khi em có mang đứa thứ hai, em chưa bao giờ thấy anh đề cập đến việc đưa đón em đi làm hay mua cho em một hộp sữa bà bầu. Tết nhất anh cũng chưa bao giờ quan tâm đến việc đưa lễ về nhà ngoại hay đưa tiền cho bà nội mua sắm. Hàng tháng anh cũng không hỏi em xem đưa cho bà nội bao nhiêu tiền để lo ăn uống hàng tháng vì đơn giản anh nói tiền lương của anh không đủ để anh chi tiêu nói gì đến việc đưa cho em hàng tháng. Em không biết nếu em lỡ bị mất việc làm thì em sẽ sống bằng gì, các con sẽ sống bằng gì. Em không thể dựa dẫm vào hai ông bà già chồng về hưu, mặc dù ông bà có lương hưu và có tiền cho thuê nhà, bà vẫn còn khám bệnh thêm ở nhà nên thu nhập cũng không đến nỗi túng thiếu. Lòng tự trọng không cho phép em ngửa tay xin, mà chồng em thì vẫn ung dung và vô tư như thế.
Bây giờ gia đình không còn người giúp việc nữa, hàng ngày em phải dậy sớm cho con ăn rồi ông nội đưa nó đến nhà trẻ, buổi chiều về nấu cơm, cho con ăn, dọn dẹp nhà cửa rồi tắm giặt cho mình, cho con, mỗi khi ngẩng đầu lên là 9 - 10 giờ đêm, có khi lúc đó chồng em vẫn chưa về. Thỉnh thoảng, anh cũng có đi công việc cơ quan với sếp nhưng đó là những lúc anh gọi điện về cho em thông báo, còn nếu không thông báo thì anh đi đá bóng hoặc la cà với đám bạn ở quán bia quen thuộc. Anh quen thuộc quán bia đến mức chuyện gì nhà người ta anh cũng biết, nhưng chuyện nhà mình nếu em không kể thì anh cũng chẳng quan tâm.
Từ bao giờ anh không còn quan tâm đến việc em vui hay buồn và tìm ra nguyên nhân nữa, đơn giản vì em vui thì sẽ kể chuyện và làm món gì ngon cho anh, còn nếu em cáu thì anh im lặng. Anh không còn thói quen tặng quà cho em vào những dịp lễ, lý do anh đưa ra khi em nhắc khéo là anh không có tiền. Việc mua sắm quần áo và đồ dùng cho anh thì anh cho rằng em phải có nghĩa vụ, còn mua sắm cho em thì tự em phải lo. Em chưa hề phàn nàn với anh chuyện tiền bạc vì em biết nói ra nhiều khi làm mất lòng nhau, em có nhắc cũng chỉ để lôi anh về cái nghĩa vụ của người đàn ông làm chủ gia đình mà thôi. Tiền lương của em cũng đủ nuôi sống em và con cái. Em không muốn biến mình thành trụ cột gia đình vì đơn giản em biết mình không làm được việc đó và em cũng muốn làm việc đó. Em là phụ nữ, người mẹ, em chỉ muốn làm ít thôi, kiếm một chút tiền để chi dùng việc riêng, toàn tâm toàn ý chăm sóc chồng con, nhưng chồng em không cho em một cái cảm giác là em sẽ được an nhàn sung sướng như thế.
Sông có lúc, người có khúc nhưng cuộc đời thì phải nhìn vào bản chất một con người thì mới đoán được tương lai. Anh có thể lười nhác việc nhà, không quan tâm đến gia đình và những người xung quanh, nhưng anh toàn tâm toàn lực vào sự nghiệp thì cũng còn có thể hiểu được. Đằng này anh không nghiên cứu tri thức mới, thời gian của anh ngoài 8 tiếng ở cơ quan thì anh dành thời gian cho bạn bè và bia hơi, thời gian còn lại cho ngủ, tờ báo yêu thích của anh là thể thao văn hóa, an ninh thế giới.
Em sống trong gia đình với rất nhiều công việc nhà linh tinh và nghĩa vụ làm mẹ, làm vợ, đồng nghiệp ở cơ quan, nhiều lúc em quá mệt mỏi không biết chia sẻ cùng ai. Nếu em tâm sự với anh thì bao giờ anh cũng nghe và im lặng, anh không nhận xét và cũng không chia sẻ vì kết luận bao giờ cũng là anh phải làm cái gì đó giúp em và gia đình, hay đơn giản chỉ là anh về sớm để ăn bữa cơm tối cùng gia đình, trông thằng con.
Em còn trẻ, thần kinh còn vững và em vẫn chịu được vì anh còn tốt hơn ối người đàn ông ở đời vẫn say sưa rượu chè, chửi vợ, mắng con, nghiện hút lấy trộm đồ của gia đình đi bán. Nói vui thế thôi chứ loại đàn ông đó em thà ở vậy còn hơn.
Em vẫn yêu chồng và thương con, nhưng em vẫn mong chồng em hiểu em và nếu anh yêu em và gia đình hơn bản thân anh thì anh hãy làm những việc gì đó để chứng tỏ anh là người đàn ông thương vợ quý con và luôn luôn là chỗ dựa tinh thần và vật chất cho cả gia đình. Nếu anh tặng em một món quà dù nhỏ thôi thì nó cũng thể hiện được sự quan tâm của anh với em vì đơn giản anh phải bỏ công suy nghĩ nên xem mua món gì phù hợp túi tiền của anh mà vợ anh cũng thích. Nếu anh về sớm và chơi với con hay anh đọc cho nó nghe một câu chuyện cổ tích, anh ôm nó và ru nó ngủ, thỉnh thoảng anh ôm vợ và nói anh yêu em thì cuộc sống nó vui vẻ và nhẹ nhàng đầm ấm biết bao. Đấy đâu phải giấc mơ, nó là hạnh phúc ở trong tầm tay của anh thôi, anh không cần cố gắng và cũng chẳng phải đánh đổi thứ gì, nếu anh không nắm lấy nó thì nó sẽ bỏ anh mà đi mãi mãi. Yêu anh nhiều.
Comments: 0 Views: 1173
|